Đôi mắt…

Em đang “rơi” vào khủng hoảng, em ghé Kén vì tin tưởng Kén là “chốn dung thân” bình yên cho em “trú bão” lúc này.

Chị em bước vào phiên,

Em “nhìn” thấy cánh cổng hé mở, phía bên kia là khói là lớp sương mù màu xám dày đặc.

Tôi “đưa” vào cho em ngọn lửa để soi đường, mọi thứ dần tỏ hơn… một bàn tay đưa ra, bàn tay của chính em… nhưng bàn tay ấy đưa ra trong vô định.

Đôi chân em đang bước đi trên con đường bằng phẳng, phẳng đến mức rất khó để chính em nhận biết mình có đang đi hay không?
Lại một cánh cửa gỗ hé mở… bên kia là đồng cỏ xanh rì, ngọn cỏ thấp loà xoà đong đưa trong gió trước mắt em, một chiếc xích đu đầy rong rêu, em ngồi trên đó…

Tôi cho em quan sát thể lý mình ngay trong tâm thức.
Em bảo:
– Vùng lưng em mỏi nhừ, một lớp khói màu tím đậm đang bám chặt lấy vùng thắt lưng ấy. Cảm giác khó chịu khi thấy nó lắm!

Tôi “bồi” tiếp vào trong em ngọn lửa ấm, ngọn lửa xanh thiêu đốt dần làn khói tím ấy, nó không tan biến mà được chuyển màu hồng ánh xà cừ. Ấm áp, dịu nhỏ.… Em thấy nhẹ nhàng hẳn nơi vùng cơ thể ấy.

Và phần quan trọng nhất là đây, vùng trái tim em, nơi em đang phải gánh chịu nỗi đau tổn thương của câu chuyện mà em đang phải chịu đựng

Một khối lập phương nặng trĩu, sắc bén, sáng chói và nóng hực, nó rất bén, bén đến độ chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể khiến ngón tay toé máu, đặc biệt một lực rất mạnh kéo ghì em xuống hút vào khối lập phương ấy

Tôi “chẻ đôi” khối lập phương để em quan sát bên trong ấy, một lọ nước mắt nhỏ xíu màu xanh… em gọi tên nó là sự sợ hãi, tội lỗi, oan ức, hụt hẫng, tức giận, chồng chềnh, mỏng manh. Cặp mắt rất rõ hiện diện nhìn em trong sự tức tối.

“Một điều kỳ diệu rằng đôi mắt ấy thể hiện tất cả hỷ nộ ái ố mà em không nhận biết, nhưng con tim em thì thổn thức như được đồng cảm”.

Tôi tiếp tục “tải” vào trong em nguồn năng lượng “soi sáng”

Cặp mắt ấy dần nhắm lại… dần đẹp lên… xuất hiện 1 chiếc lá bé xíu… em cảm giác mọi thứ dần nhẹ nhàng hơn dễ thương hơn. Chiếc lá thật mềm mỏng, em nhặt nó lên… mọi thứ trong em sáng tỏ hơn dễ chịu hơn rất nhiều… cặp mắt dịu đi quan sát em như muốn hiểu em đang làm gì!?

Bất chợt em tự đưa ra những thông điệp cho chính mình.
Đó chính là sức sống, sự bình yên nhỏ bé, lặng lẽ, chiếc lá thích Nắng và mang đầy nhựa sống, sợ bị dập nát… chiếc lá ấy mong muốn được gắn vào một cái cây nào đó… thích bay đi thích trôi tự do hoặc nằm im nhẹ nhàng dưới gốc cây nào đó… sẽ ở cạnh ai đó cần nó… Ví như những bé gái đang đùa nghịch dưới gốc cây, những đứa học trò, đang dùng chiếc lá làm thành đồ trang trí…

Tiếp tục trong trái tim em vẫn còn gì đó như muốn chặn hơi thở em, nó giống chiếc nắp đậy, nó “biến thành” miếng vải đen, khi kéo nó ra lại là 1 cuộn tóc. Em sợ tóc… đau lắm… những sợi tóc như cây kim châm chít lấy em…

Tôi lại “phủ” lên em tấm lưới năng lượng bao bọc bảo vệ lấy em, trong tâm thức em xuất hiện một tấm lưới nhỏ xíu màu nâu, cho em cảm giác được an toàn.

Một cuộn tóc “xuất hiện” nơi tim em trong tâm thức ấy, em cảm giác cơn đau kéo đến khi cuộn tóc được “kéo ra”, em gọi tên nó sự ghê tởm, sự chịu đựng, oán giận, em đã không tìm được đúng người, mọi thứ rối tung bóp nghẹn lấy em.

Ngọn lửa xanh lại được tôi “dùng” để thiêu đốt toàn bộ cuộn tóc này… cháy hết… đốt cháy hết những ấm ức giúp em cảm thấy không còn bị vướng vào đám rối ấy, em “nhìn” thấy da thịt mình, thấy tự do….

Em cho tôi biết mọi thứ như nhẹ đi, hơi thở dễ dàng trở lại… em đã “nhìn” thấy con đường sỏi, đẹp, sáng dẫn đến giếng nước trong suốt, em múc gàu nước lên và thả chiếc lá vào, ngồi nhìn nước cảm giác vô cùng dễ chịu, em muốn rửa mặt xả cái đầu như gột rửa hết những mệt mỏi nặng nề khiến em mất ngủ suốt thời gian qua, em muốn tưới cây xung quanh, chiếc lá vẫn trong tay em nó tươi hơn… nó tung tăng, nhìn và vui… không cần thiết phải cầm chiếc lá ấy trong tay nữa, nó đang tung tăng tự do trên người em…

Em muốn giữ cảm giác trái tim mình đập mạnh, nó cho em cảm giác mình đang hồi sinh chăng???

Kết thúc phiên bằng việc bao bọc lấy em thêm 1 lần nữa bằng tấm lưới của sự ươm mầm, gieo hạt, hạt của niềm tin hạt của hy vọng và cả hạt của sự chữa lành vào bên trong em.

Thương lắm những người đàn bà đang trong bão giông.

 

(Thông tin chia sẻ đã được sự đồng ý của Thân chủ – Nguồn hình minh họa từ Google)

error: Nội dung thuộc bản quyền Liamdang.vn! Xin đừng copy!