Xuân… Hạ… Thu… Đông… rồi lại Xuân…

Lâu rồi mới có được ngày Chúa Nhật thảnh thơi, sáng thức dậy sớm bước ra ban công chăm lại “đám nhỏ” cho xanh cho mướt, tắm cho từng em lá mát mẻ khoan khoái. Ngắt ít đọt mồng tơi để trưa luộc chấm nước mắm với vài lát ớt vắt thêm tí chanh. Mình người Sài Gòn chánh gốc mà hổng hiểu cơ duyên nào lại yêu những hương vị Miền Xa đến lạ!?

… Sáng nay thêm bạn Gió hây hây nhè nhẹ man mác cứ thoảng qua từng đợt, làm con nhỏ ăn Mây uống Gió trời như mình chợt lãng đãng nhớ Nàng Thu Hà Nội… Nàng Thu nơi ấy trầm lắng mềm mại ôn nhu như người đàn bà từng trải dạo bước trong “khu vườn cuộc đời” đủ Nắng… Hoa đã nở của Nàng, thưởng lãm lá cành cỏ hoa đang vào độ thắm sắc ngát hương, khép hờ mi mắt, hít thở chầm chậm, nhâm nhi từng giọt thương trong sự bình yên mà Nàng có được sau những chuỗi ngày bão giông đã xa.

Bởi…
Xuân… Hạ… Thu… Đông… rồi lại Xuân…
Thuận dòng chảy của Đất Trời vạn vật, có đường cứ can đảm dấn thân, can đảm đón nhận và chấp nhận mọi bài học của linh hồn. Phải đi qua những ngày Mưa mới cảm nhận trọn vẹn hơn những ngày Nắng đẹp. Hạnh phúc luôn ở quanh ta khi ta cho mình cơ hội lắng lòng cảm nhận dù cuộc đời có muôn vàn phong ba…

——

Liam Đặng | Người tattoo vết sẹo cuộc đời…

error: Nội dung thuộc bản quyền Liamdang.vn! Xin đừng copy!